Nỗi buồn vô hạn là không bao giờ nó có được 1 chiếc máy chạy bộ nhập khẩu

Thằng bé chần chừ, nó lắc đầu uể oải.
– Em hay cười bạn ấy, chắc nó giận em lắm vì em khong biết máy chạy bộ giá bao nhiêu , không nhận đâu. –
Thằng bé tự nhủ, đến nhìn mặt nhau có lẽ con bé nhút nhát ấy cũng không dám, làm sao mà nó đưa được thứ này đến tay người cần đây?
Nhưng cuối cùng, nghĩ thế nào, nó chuyển sang gật đầu, nhận lấy cây đàn. Nó tò mò ấn nút mở, bàn tay nhỏ lướt nhanh vài phím, có vẻ nó không hài lòng và hỏi may chay bo nhap khau với âm sắc, nhưng vẫn gật gù chấp nhận.
– Được cái màu sắc rất hợp với bạn ấy. –
Nam ngạc nhiên nhìn cậu nhóc.
– Em cũng biết đánh đàn? –
Thằng bé cúi gằm mặt, bậm môi, hỏi ngược lại.
– Sao anh lại tặng đàn bạn ấy? Anh quen bạn ấy? –
Nhìn đôi mắt thằng bé, Nam đột nhiên có cảm giác thằng bé coi anh là kẻ thù.
Tình bạn giữa những con người bé nhỏ hay máy tập chạy bộ tại đây mới tuyệt diệu làm sao, nó khiến Nam cười khẽ. Anh xoa đầu thằng bé.
– Ba anh là nhạc sĩ, ông ấy rất tiếc cho cô bé, biết anh chuyển về gần nhà họ nên muốn anh qua thăm hỏi chút, vài ba hôm nữa ông cũng muốn cách sử dụng máy chạy bộ qua thăm. Ba mẹ cô bé cũng đồng ý rồi. –
Như để xác nhận điều này, bà mẹ cũng gật đầu cười.

máy chạy bộ điện tài phát
Thằng bé đột nhiên nổi quạu, nhét lại máy chạy bộ điện vào cây đàn màu hồng vào tay anh, hét lên.
– Mấy người không hiểu! Mấy người xấu xa lắm! Đừng có đến gần bạn của tôi! –
Nó đẩy anh ngã, đôi mắt giận giữ đỏ hồng lên, mặt nóng phừng phừng, nó quết miệng, rồi vụt chạy về nhà.
Vừa vào đến cửa, nó thảy vội đôi giày, còn sót máy chạy bộ hãng nào tốt một bên cũng mặc kệ, ào lên phòng riêng, bỏ qua tiếng la của mẹ nó vọng từ nhà bếp.
Nó đóng chốt cửa phòng, mở cửa sổ, nhìn sang bên nhà cô bé.
Đúng như nó đoán, con bé đang ủ rũ, gối đầu bên cửa sổ.
Nó hét lên:

Biết bao giờ mới sở hữu được 1 máy chạy bộ điện ?

Cô bé vẫn trầm lặng như cũ, thằng bé nhìn máy chạy bộ giảm cân ra được nỗi buồn vô hạn trong đôi mắt ấy.
Nó sốt sắng, kéo thanh chắn cửa sang một bên, hoa chân múa tay hòng gây sự chú ý nhưng không thành.
Thằng bé rủa thầm một tiếng, nhảy phịch khỏi ô cửa, đến bên cây đàn piano chiếm cả một góc trong căn phòng bé nhỏ. Nó hít hà lấy hơi, thổi vào tay hai cái rồi mua máy chạy bộ ở Hà Nội nghiến răng đẩy cây đàn ra sát cửa sổ. Sức lực bé nhỏ của cậu trai mười tuổi chỉ khiến cây đàn nhích từng chút một, tiếng kêu  – kít kít –  kéo dài một hồi mới dừng lại. Nhóc thở hổn hển, ngước mắt nhìn sang nhà bên kia.

Leave a Reply